Tin tức mới nhất
Thiếu tá Lương Nguyễn Hữu Phước chia sẻ: “Đối với thế hệ chúng tôi, đặc biệt là những phi công trẻ, trách nhiệm của chúng tôi là người nối tiếp ngọn lửa của thế hệ cha anh đã thắp lên, tiếp tục viết nên những trang sử của Quân chủng Phòng không - Không quân nói riêng và Quân đội nhân dân Việt Nam nói chung, cũng như ngày càng nghiên cứu, nắm chắc khoa học kỹ thuật, sẵn sàng làm chủ các khí tàiquân sựhiện đại để bảo vệ vững chắc vùng trời thiêng liêng của Tổ quốc”.
Chia sẻ về hành trình này, chị Dương Thị Hoài Thương, mẹ của bé Duy Anh cho biết: “Lúc đầu, khi cho con tham gia môn này tôi chỉ mong con cósức khỏe. Nhưng sau một thời gian, thấy con đam mê hơn, có tính tự giác mỗi khi tập luyện, tôi thật sự bất ngờ. Con phát triển chiều cao tốt hơn, ăn uống cũng ngon miệng hơn. Đi học đông bạn nên con nhanh nhẹn, hoạt bát hơn nhiều. Mới 3 tuổi nhưng con đã biết cố gắng, biết đặt mục tiêu phải chạy nhanh để có cúp”.
Cuối cùng, sau nhiều biến cố và hiểu lầm, Hoa Dung và Tần Thượng Thành lựa chọn sát cánh bên nhau, viết nên câu chuyện tình yêu bắt đầu từ một đêm định mệnh nhưng kéo dài trọn đời.
Trong loạt ảnh, Phương Anh Đào diện đầm đen cúp ngực ôm dáng, khoe bờ vai thanh mảnh cùng xương quai xanh gợi cảm vừa đủ. Mái tóc dài suôn thẳng được tạo kiểu nhẹ nhàng, tôn lên gương mặt nhỏ nhắn với sống mũi cao, đôi mắt sâu và ánh nhìn sắc sảo.
Ông Lê Xuân Kiêu – Giám đốc Trung tâm hoạt động văn hóa khoa học Văn Miếu cho hay: "Nếu như ngày xưa, Văn Miếu – Quốc Tử Giám từng vang vọng tiếng bình văn, luận thơ của các bậc nho sĩ thì ngày hôm nay, trong dòng chảy của cuộc sống đương đại, chúng ta vẫn tiếp tục giữ lửa cho những giá trị ấy. Việc tổ chức các hoạt động văn hóa tại đây không chỉ là sự kế thừa mà còn là cách chúng ta tôn vinh và làm sống lại những giá trị di sản quý báu của cha ông trong bối cảnh mới."
- Thầy Nhật Thành:Tôi nghĩ mỗi người thầy đều mang trong mình một câu chuyện đẹp, một hành trình lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa. Khi viết bài dự thi, tôi tự hỏi: Điều gì khiến mình muốn kể lại nhất? Và tôi nhận ra, mình muốn viết về một người đồng nghiệp cũng gắn bó với bảng đen, phấn trắng nhưng lại ở vùng khó. Bởi, những gì thầy ấy để lại trong tôi không chỉ là sự kính trọng mà còn là động lực để tiếp tục cố gắng. Tôi muốn lưu lại những điều đẹp đẽ mà chính mắt chứng kiến về sự tận tụy, nhân hậu và niềm tin vào giáo dục của thầy Bách. Hơn hết, tôi mong độc giả hiểu, đằng sau mỗi lớp học là rất nhiều người thầy đang ngày ngày nỗ lực, hy sinh, thắp lên nguồn sáng. Viết về thầy Bách cũng là viết về chính chúng tôi-những người thầy lặng lẽ, luôn nỗ lực nhân lên giá trị của nghề.